Ngô Phú Cường
Người mang AI đến gần — đời thường, dễ làm, ứng dụng được ngay.
Tôi không đứng trên bục để dạy ai cách làm công nghệ. Tôi chỉ là người đã đi với công nghệ đủ lâu để bớt sợ nó, và muốn kể lại bằng thứ ngôn ngữ đời nhất có thể, để người khác cũng thấy mình làm được.
AI nghe có vẻ xa, có vẻ dành cho người khác, có vẻ phải thật giỏi kỹ thuật mới chạm vào được. Việc tôi đang làm hôm nay là kéo nó về gần hơn: gần với công việc thật, gần với quyết định thật, gần với những người đang phải giải quyết việc mỗi ngày chứ không sống trong slide hay demo.
Vì sao tôi có quyền nói chuyện này
Nếu bạn hỏi: "Ông này là ai mà nói về AI?" thì đó là câu hỏi hoàn toàn chính đáng. Tôi không muốn trả lời bằng danh xưng. Tôi muốn trả lời bằng vài dấu mốc đủ cụ thể.
Khoảng năm 2013, trong thời gian làm việc tại ALST, sau này là ASGL, tôi xây một hệ thống thông tin logistics cho nhà máy Samsung ở Thái Nguyên. Gần một trăm quy trình được thiết kế và tự động hóa. Hệ thống đó tích hợp với Cello — nền tảng logistics toàn cầu của Samsung — và đến hôm nay, hơn mười năm sau, Samsung SDS vẫn đang dùng.
Trước đó, giai đoạn 2008–2013, tôi làm hệ thống bảo vệ bản quyền hình ảnh trong sách giáo khoa tại một đơn vị thuộc NXB Giáo dục Việt Nam. Công việc đó dạy tôi một điều tôi vẫn giữ đến bây giờ: cái gì thật sự quan trọng phải được đặt đúng từ đầu, không thể trông vào vá víu về sau.
Điều bền nhất trong công nghệ không phải là thứ nghe hiện đại nhất. Nó là thứ được dựng trên sự hiểu việc thật của con người.
Điều tôi làm hôm nay
Hôm nay tôi làm việc với AI, nhưng không nhìn nó như một phép màu. Với tôi, AI là một công cụ mới, rất mạnh, cho một câu hỏi rất cũ: làm sao để công nghệ phục vụ con người, thay vì bắt con người phải uốn mình theo công nghệ.
Tôi không bán một giấc mơ rằng AI sẽ tự lo mọi thứ. Tôi quan tâm hơn đến chuyện: ai đang hiểu việc của mình đủ sâu để dùng AI đúng chỗ, đúng lúc, và biến nó thành lợi thế thật trong vận hành, trong học tập, trong quản trị hay trong tăng trưởng.
Nếu phải nói ngắn nhất về công việc của mình, tôi sẽ nói thế này: tôi giúp người ta đưa AI vào việc thật theo cách bớt sợ hơn, bớt màu mè hơn, và hữu ích hơn ngay từ ngày đầu.
Trang Giới thiệu và blog nuôi nhau thế nào
Trang này là hồ sơ năng lực chính thức, nên tôi cho phép mình nói cô đọng hơn và nêu tên thật ở những chỗ cần thiết. Còn blog là nơi tôi kể chuyện nghề — chậm hơn, sâu hơn, và kỷ luật hơn về chi tiết nhạy cảm.
Hai không gian đó không mâu thuẫn nhau. Chúng nuôi nhau. Ở đây, mỗi dòng chỉ là một hạt giống. Về sau, từng bài blog sẽ là nơi một hạt giống ấy nở ra thành trọn câu chuyện.
- Gần một trăm quy trình tôi xây năm 2013, Samsung SDS vẫn dùng hôm nay.
- Một hệ thống bảo vệ bản quyền ở NXB Giáo dục Việt Nam dạy tôi vì sao thứ quan trọng phải được đặt đúng từ đầu.
- Nhiều năm logistics dạy tôi rằng hệ thống tốt là hệ thống vẫn chạy khi người làm ra nó đã rời đi.
- AI chỉ thật sự mạnh khi nó gặp một người hiểu việc của mình đủ sâu.
Điều tôi muốn người đọc mang về
Không phải một danh sách công cụ rồi sẽ cũ đi rất nhanh. Tôi muốn người đọc mang về một cảm giác thực tế hơn: AI không xa như ta tưởng; công nghệ không nhất thiết phải làm mình thấy kém cỏi; và nếu mình hiểu việc của mình đủ rõ, thì đây là lúc sức của mình có thể được khuếch đại mạnh hơn bất kỳ giai đoạn nào trước đó.
Nếu bạn đọc trang này rồi thấy có điều gì đáng bàn thêm — cho công việc của bạn, cho đội ngũ của bạn, hay chỉ đơn giản vì bạn nghĩ tôi đang sai ở đâu đó — viết thư cho tôi. Tôi đọc mọi thư.